Friday, December 28, 2012

Cái bếp than

Chiều đi qua thấy cái bếp than tổ ong chơ vơ giữa đường, cửa bếp đang ngỏ, có lẽ chị hàng xóm vừa mới nhóm bếp. Tự nhiên hắn nhớ lại những chuyện cách đây vài năm...
Hồi mới vào Đại Học, cũng như bao đứa nhà quê khác, hắn đi ở trọ. Xa gia đình, hắn may mắn được gặp ông bà chủ khá tốt bụng, ngoài điện nước thoải mái ra (chỉ giới hạn thời gian dùng điện), ngay cả cái bếp than ông bà chủ cũng nhóm cho hắn.
Hằng ngày, hắn và mấy thằng cùng phòng trọ chia nhau nấu cơm rửa bát, mỗi lần đi chợ về (thực ra chợ ngay trước cửa), hắn lại nấu nướng trên chiếc bếp than đó để tiết kiệm tiền gas vốn đã khá đắt đỏ.
Là sinh viên, quần áo thì xài hàng chợ, hàng si đa, có chỗ nấu nướng là tốt lắm rồi... Những ngày đầu tiên nấu ăn ngoài đường, hắn cảm thấy kỳ kỳ, ái ngại, nhưng dần dần cũng quen. Ừ thì mình mặc quần áo hàng chợ, mình nấu ăn ngoài đường, thì có gì xấu đâu...
Ngày xưa mình phải nấu ăn ngoài đường như thế này
Ngày xưa mình phải nấu ăn ngoài đường như thế này. Nguồn: phunutoday

Kể cũng hay, hàng xóm đi qua thường xuyên hỏi han, rồi bình luận "Nấu món gì thế?", "Món này nấu chưa được!", "Cà chua phải cho vào trước!", "Rang tôm phải cho đường!", "Mực phải rửa sạch bên trong!!!"... Có gã hắn chẳng gặp bao giờ, tình cờ qua đường thấy hắn loay hoay làm con cá còn vừa nhìn vừa cười rồi nhảy vào làm giúp khiến hắn sợ phát khiếp... nhưng đặc biệt hơn là tài nấu ăn của lão chủ nhà, phải nói là trên cả tuyệt vời.
Vài tháng trôi qua, hắn đã quen được nhiều hàng xóm tốt bụng từ cài bếp than đó, thi thoảng lại có vài em gái mà-hắn-chưa-biết-tên đi qua chào hắn :D Cơ mà xung quanh cái khu Lương Yên lắm gái xinh thế. Ngay cả hai chị em nhà Hằng-Hường hàng ngày vẫn dùng các động từ mạnh mà nhiều tác giả không dám cho vào trong từ điển và danh-từ-chỉ-bộ-phận-sinh-dục để "nói chuyện" với nhau nhiều lúc cũng thật dễ thương.
Hơn một năm trôi qua, chứng kiến biết bao buồn vui quanh xóm trọ, kỹ năng bếp núc của hắn cũng lên được vài level. Nhưng quan trọng hơn là, hắn đã có những trải nghiệm của mà ít ai có được. Để sau này, hắn có thể khoe với bạn bè hắn là: "ngày xưa tao cũng nấu ăn ngoài đường, mặc quần áo hàng chợ, đi chaco nhái""ngày xưa tao nấu ăn khối gái đi qua phải thèm""ngày xưa, nhờ nấu ăn mà tao tán được con gái bà hàng thịt, trông sồn sồn lắm" ...

Thursday, November 1, 2012

Ông lão bán kem và 10 ngàn đồng

Trời mùa hạ nóng như đổ lửa, hắn vừa ngồi bên cạnh máy tính vừa bực bội, phần vì quá mệt, phần vì cả nhóm không ai làm project cùng hắn. Đã mấy ngày nay, hắn mất ăn mất ngủ để kịp hoàn thành tiến độ trong khi bạn bè đang chơi bời trong các quán bar, mua sắm, đi ăn nhà hàng...
Hơn 12 giờ trưa, đói... mệt... đầu hắn căng như dây đàn, muốn nổ tung... phải đi kiếm gì đó để ăn trưa đã. Vội cất chiếc laptop vào balo, băng qua con đường với những dòng người vội vã. Nhìn ngó xung quanh vẫn chẳng thấy nhà hàng nào...
Bước chậm lại, hắn thấy một quán ăn tồi tàn không biển hiệu. Tặc lưỡi, dừng chân... hắn bước vào sau câu mời gọi của mụ chủ quán.
Đã lâu lắm rồi hắn không ăn ở nơi bình dân như thế này. Xung quanh hắn, toàn thợ đụng, cửu vạn, bán hàng rong...
Hắn ngồi phịch xuống bàn đầu tiên, đặt chiếc balo nặng trĩu xuống. Mụ chủ quán chưa kịp hỏi, hắn đã gọi 1 suất ăn to nhất, nhiều đồ ăn nhất... Trước mặt hắn, một cô gái chừng 20 tuổi, béo ú đang ăn suất cơm hộp nghèo nàn với một chút rau, vài con tôm khô nhỏ xíu... Tại sao trong quán cơm này lại có người mang cơm hộp vào nhỉ? Mặc! không quan tâm... ăn đã... Có lẽ mụ chủ quán thấy hắn gọi suất ăn lớn nên đã tận tay lấy canh và nước chấm cho hắn, những người khác phải tự lấy.
Chốc chốc, quán lại có thêm khách, cô bán đĩa với giỏ đĩa nhạc lậu bị dị tật ở chân phải đi cà nhắc, vài người công nhân mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm quần áo. Cả buổi sáng vất vả, họ chỉ dám gọi suất ăn 10 hoặc 15 ngàn đồng. Hắn nhìn lại đĩa cơm của mình, có thịt, cá, trứng, đậu... nhưng vẫn thấy ngao ngán... Có lẽ lâu nay, hắn đã quen với cơm văn phòng, quen với quán nhậu, quen với những nhà hàng Á-Âu hay ăn cơm cùng gia đình nên việc nuốt đĩa cơm giữa không gian như thế này không được thoải mái với hắn cho lắm.
Vừa nuốt được vài miếng cơm, một ông lão khoảng chừng 70-80 bước vào, bộ quần áo bộ đội cũ kỹ, sờn bạc, rách rưới với nhiều mảnh vá. Mụ chủ quán nói to như để lão nghe thấy:
- Ông lại ăn suất 10 nghìn à?
Lão nhỏ nhẹ trả lời. Hắn không nghe rõ câu trả lời lắm, cũng có thể chỉ là một cái gật đầu.
- Thế thì chỉ có cơm với ít rau, ít đậu thôi.
Lão lủi thủi bước vào bàn trong góc cách hắn vài bước chân, hắn ngoái đầu nhìn lại... Trông khuôn mặt và dáng dấp của lão thật khắc khổ. Lão làm gì nhỉ? Sao phải đi ăn ở quán ăn này? Hắn thực sự chú ý đến ông lão, chú ý đến dáng vẻ kham khổ, chú ý đến suất ăn 10 nghìn với ít cơm và rau...
Rồi điều bất ngờ xảy ra với hắn, có lẽ với cả mụ chủ quán lẫn ông lão kia. Cô gái ngồi đối diện hắn bước ra khỏi bàn, nói nhỏ gì với mụ chủ quán, sau đó mụ ta gắp đầy thức ăn ra bát, mang đến cho ông lão.
Mụ nói to:
- Đây này, ông ăn thêm thức ăn đi, có người vừa mua cho ông đấy, ông không phải trả tiền đâu!
Quay lại gần chỗ hắn và cô gái ngồi đối diện, mụ bồi thêm mấy câu:
- Đấy, con nhà người ta ăn còn chẳng dám ăn, thế mà cũng mua cho ông thức ăn đấy nhé.
Hắn mỉm cười, thì ra cô gái ngồi đối diện mang cơm hộp đến vì sợ tốn tiền, không dám gọi thức ăn của quán, cô gái chỉ gọi chai nước ngọt để có chỗ nghỉ buổi trưa, vậy mà khi gặp người có hoàn cảnh khó khăn như ông lão, cô gái cũng sẵn sàng bỏ số tiền ít ỏi ra cho lão, thật đáng trân trọng.
Hắn ăn nhanh hơn, trong lòng cảm thấy điều gì vui lắm..., có lẽ ẩn sau vẻ ngoài mập mạp, xấu xí của cô gái là một trái tim nhân hậu. Mụ chủ quán lại tiếp chuyện.
- Ôi dào, ông này khổ lắm, thỉnh thoảng lại qua đây ăn cơm, nhà ông ấy nghe nói ở tận mãi Long Biên hay Gia Lâm gì đó, có thằng con trai thì nghiện, bị vợ bỏ, ông ấy phải đi bán kem nuôi hai đứa cháu!
Cô gái đối diện chỉ gật đầu, vâng vâng dạ dạ nhưng rất chăm chú đến câu chuyện của ông lão, cả hắn cũng vậy. Thấy thực khách quan tâm, mụ lại nói tiếp.
- Ông này khổ lắm, già rồi mà cả ngày đi bán kem chẳng kiếm được bao nhiêu, thỉnh thoảng đến quán nhà chị lại bán rẻ cho ông ấy chứ có dám lấy lãi của ông đâu.
Câu chuyện cứ thế tiếp tục, hắn đã lờ mờ hình dung được gia cảnh của ông lão. Tại sao ông lão này lại không đi làm ăn mày nhỉ? Bọn ăn mày trên bờ hồ bây giờ đắt show lắm, vừa thấy ở bờ hồ lúc 7h, đến 8h đã thấy ở Quang Trung rồi... ? Nhưng cũng dễ hiểu, người thật thà như lão, còn có sức kiếm được tiền thì lão sẽ không đi hành khất đâu.
Nghe câu chuyện của ông lão một lúc, dĩa cơm của hắn cũng vơi dần. Mụ chủ quán chợt nhớ ra, rằng ông lão già rồi, cũng chẳng ăn được nhiều, biết thế vừa nãy bảo cô gái trả tiền ăn cho ông ấy thay vì mua thêm thức ăn cho ông. Cô gái gật đầu... "Vâng! Thế mà cháu không nghĩ ra".
Hắn vừa ăn vừa nghĩ, nghĩ rất nhiều, ăn xong, hắn ra thanh toán tiền và trả luôn tiền suất ăn cho ông lão. Mụ chủ quán thấy vậy rất vui vẻ, tấm tắc khen hắn và cô gái kia. Mụ bảo: "Để chị gọi ông ấy ra đây cảm ơn các em!", hắn và cô gái nhất quyết từ chối, ông đang ăn, không nên làm phiền, chỉ cần mụ không thu tiền của ông nữa là được rồi. Mụ xua tay và nói vọng vào trong:
- Ông ơi, lại có cậu trả tiền cho ông này, ông ra mà cảm ơn người ta đê!
Ông lão nghe vậy, chầm chậm bước ra mặc dù hắn và cô gái đã hết sức ngăn cản. Bước đến cửa, mụ chủ quán nói tiếp:
- Đây này, cô này không dám ăn nhưng vẫn bỏ tiền mua thức ăn cho ông, còn cậu này thì trả tiền ăn cho ông, ông mau cảm ơn người ta một câu đi.
Lão cúi đầu xuống, nói vài câu rất nhỏ, hắn cố gắng lắng nghe nhưng không rõ... Có thể là:
- Cảm ơn các cháu nhé, cả ngày hôm nay ông chỉ bán được vài que kem.
hoặc
- Cảm ơn các cháu nhé, bằng mấy que kem của ông rồi.
Hắn thấy ông lão bằng tuổi ông mình cúi đầu xuống, trong lòng cảm thấy hắn thật vô lễ. Hắn bảo ông mau đi vào trong ăn tiếp... rằng hắn có việc phải đi vội rồi.
Bên chiếc cây xà cừ già nua trên vỉa hè, chiếc xe đạp cũ kỹ cùng thùng kem gỗ đã mòn mục với thời gian... hắn bước đi mỗi lúc một xa, thỉnh thoảng ngoái lại nhìn chiếc xe, ông lão, cô gái, và mụ chủ quán xa dần với câu chuyện. Trong đầu hắn vẫn văng vẳng câu nói cuối cùng và hình ảnh khắc khổ của ông lão xen lẫn sự thiếu thốn về vật chất nhưng giàu có về tình cảm của cô gái... đôi lúc, hắn nhớ đến chiếc áo ướt đẫm, những giọt mồ hôi, những bước đi cà nhắc của những người trong quán ăn...

Wednesday, October 10, 2012

Tân em học võ

Cảnh báo: Câu chuyện sau đây có nhiều yếu tố bạo lực. Cấm phụ nữ và trẻ em. Tác giả không chịu trách nhiệm cho bất cứ hành động đáng tiếc nào xảy ra.
Hồi bé, thân hình Tân em gầy gò, trơ xương, hậu quả của việc thường xuyên ăn cơm muối, cơm đường, cơm cà trộn nước chè, do vậy mà Tân em hay bị bắt nạt.
Tân em thích xem chưởng Hồng Công, thấy bọn trong phim đấm đá nhau ác lắm, cứ thế Tân em bắt chước, mấy ngày sau ra gạ thằng hàng xóm đánh nhau, kết cục là bị đấm xây xẩm mặt mày.
Tân em học võ
Tân em từng mơ ước có võ giỏi như thế này. Ảnh minh hoạ, nguồn: cultural-china.com
Có lần Tân em bị ăn đấm, về nhà khóc, ông già hỏi "Lại bị con nhà đứa nào đánh? ... Đập bỏ bố nó đi!".
Lại có lần khác, bà già đưa cho viên thuốc màu nâu nâu giống hình viên đạn, bảo uống đi, thuốc này uống vào khoẻ lắm.
Tân em uống vào, một lúc sau cởi trần chạy ra ngoài đường xem bọn trẻ con chơi quay, khí thế hừng hực, gạ hết thằng nọ đến thằng kia oánh nhau, thế mà ko thằng nào dám đánh. Tức quá Tân em tìm thằng Tuấn chó hôm trước dám đấm Tân em để trả thù. Mấy đứa thấy Tân em hùng hổ thích thú theo sau cổ vũ làm Tân em càng hăng máu, vừa nhìn thấy thằng Tuấn chó, Tân em phi tới, chốt 1 đấm vào mõm, nó ôm mõm, nước... rãi chảy đầm đìa, bọn trẻ reo lên sung sướng, Tân em lại tung cú đạp bọ ngựa vào đít nó, nó nằm xuống kêu gào thảm thiết, lúc này, Tân em hành động như một anh hùng, tha cho nó, bọn trẻ con thấy thế phục Tân em sát đất.
Lên cấp 2, vừa vào trường được mấy hôm, Tân em đã bị mấy đứa ác ôn vùng nông thôn bắt nạt, hôm đầu bị ăn rất nhiều hành, chim cú lắm, mấy hôm sau Tân em lập team với mấy thằng đầu gấu, xách cổ cái thằng hôm trước dám đánh Tân em lên, nhưng nó to cao hơn Tân em nên chịu chết, cuối cùng Tân em giữ nó để mấy thằng cùng team cầm mũ cối đập đầu nó.
Một hôm, Tân em tình cờ đọc được quyển sách "Tung Sơn - Thiếu Lâm Tự", có hình ảnh minh hoạ đẹp mê hồn, có lẽ Tân em có cơ duyên với Thiếu Lâm nên trời mới đưa quyển sách này tới tay Tân em, thế là Tân em giở trò cướp trên dàn mướp quyển sách này của thằng bạn và bỏ ăn bỏ học để nghiên cứu các chiêu như "Mãnh Hổ Hạ San", "Khổng Tước Khai Bình", "Hồ Điệp Song Phi"... Học xong võ Thiếu Lâm, Tân em lại học tiếp quyển võ Dân Quân Tự Vệ, võ Đặc Công, luyện múa côn, múa gậy điên đảo, luyện cả đấm bao cát... học luôn chữ Tàu để đọc sách Tàu cho dễ. Mỗi lần giở võ, hình ảnh trong mấy quyển sách lại hiện lên, nhắc nhở Tân em phải đá vào hạ bộ, đấm vào cổ họng, tóm tóc đập đầu vào tường, đúng là võ của Tàu, thâm hiểm thật :|
Ngày nay, đến Tung Sơn, các bạn sẽ chẳng học được tý võ công nào hết. Toàn các em thế này thì võ sư nào sống nổi.
Bẵng đi 1 thời gian, thằng Thủ hàng xóm sang nhà bảo "Mày thử lộn 1 vòng tao xem". Chẳng mấy khi được khoe võ, Tân em lộn như Ninja rùa. Tân em còn tập bật santo ngược xuôi đủ kiểu. Mới đầu tập bật từ trên bờ xuống dưới ao, sau này cứng rồi thì bật luôn trên cạn.
Rồi có người bảo ông Điệp cùng làng biết võ, sang đấy nhờ ổng dạy múa côn, Tân em định đến để bái sư nhưng ông bà già cấm tuyệt, bảo học không học suốt ngày võ mới vẽ...
Lên cấp 3, học ở lớp có 54 đứa con gái, kể cả bà chủ nhiệm, Tân em chẳng còn cạ gì để bàn chuyện võ công, chỉ biết học và tán phét, nội công ngày một giảm sút.
Cho đến một ngày... bọn Vinaconex xây dựng đại lộ thăng nong gần nhà Tân em, xung quanh công trường toàn ống cống với cát. Ngứa nghề, Tân em đứng lên cống làm 1 quả bật santo 2 vòng.
Hít 1 hơi thật sâu, Tân em bật 1 cái, .... bụp... chân Tân em hướng lên trời, đôi dép bay mỗi chiếc một nơi, đầu cắm xuống cày mặt đất, một quả đau điếng, mẹ cha thằng nào để cát dính đầy lên ống cống làm ông trượt chân, suýt gãy cổ... Về nhà, Tân em bị đau đầu, nằm sấp, choáng váng, vài ngày sau mới khỏi.
Và có lẽ vì chuyện này mà trí thông minh của Tân em giảm sút, đến nỗi phải đi làm lập trình, Tân em học lập trình điên đảo... làm quen được 1 em người yêu mới ở Đài Loan... màn hình phẳng rộng 14 inch, tên là ASUS... Ngày ngày sống cuộc sống yên bình với em Laptop, tán chuyện với các anh chị em ở FPT, chuyện ân oán giang hồ cũng quên hết... thế võ Ninja rùa của Tân em bị thất truyền từ đó...