Hồi những năm 200x, Tân em nằm viện ở cái chỗ gì gì Cầu Giấy thì quen một em tên Hoèn(lưu ý, tên chỉ mang tính minh hoạ), người Bắc Giang...
Thị bằng tuổi Tân em, dưng đi học sớm 1 năm, chân thị ngắn ngắn, mắt một mí, da trắng trắng, nhìn kiu kiu.
Tân em vừa nhập viện, vẻ mặt hớn hở, không nét đau đớn, thợ mổ đến giường bệnh bảo Tân em ra nghe phổ biến kiến thức y học nên gặp thị. Thực ra, thị bắt chuyện với Tân em trước...
Bắt chuyện, share số điện thoại, rồi mỗi buổi sớm, thị nhảy phốc lên giường Tân em, cởi áo Tân em rồi tiêm chọc (Tay tân em đã bị truyền nước nên ko tự cởi được nên thị cởi luôn), tiêm kháng sinh vô bắp, truyền nước, đau đau là... Tân em rên la hừ hừ, thị bảo cửi quần ra thị tiêm vào mông cho đỡ đao, Tân em mắc cỡ nên ko chịu. Tuy nhiên, Tân em rất ưng thị, nhìn thị 18 mặc bộ trắng trắng, trông thật chong sáng và gợi cảm... như những thiên thần vậy... hê hê.
Chuyện tình bệnh hoạn à nhầm, lãng mạn cứ tiếp tục như vậy... sáng, chiều thị đến tiêm chọc, truyền nước đều như vắt chanh. Tối đến, Tân em ra ban công nói chuyện khi thị rảnh, rồi cầm con 1202 ghẻ nhắn tin cho thị khi thị trực đêm.
Một hôm, Tân em đang dạo bước quanh bệnh viện nhìn những con bệnh tội nghiệp di chuyển như những con zombies thì có một thàng bần nông ra hỏi: "Anh bệnh nhân ơi, cho em hỏi khoa nội chỗ nào"...
Nghe chưa hết câu, Tân em đã muốn đấm vỡ face cái thàng bần nông nài. Nhìn tao thế nài mà mày bảo là bệnh nhân à, nhưng đúng thật... Tân em đang khoác trên mình cái áo của bọn bệnh nhân... Là áo bệnh nhân chứ ko phải siêu nhân!!!
Đang thẫn thờ thì bỗng nhiên có một thằng phi ầm ầm qua Tân em, rồi bao nhiêu đứa khác đuổi theo hô "bát lấy nó, bát láy nó" Tân em nhìn nhìn, đờ đờ, buổi chiều bị tiêm vào mông thì có mà đuổi vào mắt...
Đó là lần đầu tiên, Tân em biết đến cảm giác Bất lực... nhục lắm, nhục lắm các anh các chị ạ.
Thế rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến, Tân em phải xuất viện... buồn buồn là. Cảm giác buồn là thật đấy các bác ạ, ai đã từng nằm viện đều hiểu cái cảm giác sau khi chia tai những người nằm cùng phòng... liu luyến lắm, đã thế lại chia tai cả e Hoèn chân ngắn nữa chứ...
Sau khi chia tai cái bệnh viện khốn kiếp, Tân em và thị cũng có hẹn hò nhao đi chơi, đường Cát Linh bẩn bẩn cũng trở nên đẹp lạ kỳ, nên thơ là... Tân em đưa thị ra bờ hồ, nói những lời thối tha nhất, câu chuyện đang đẹp, bỗng nhiên thị thốt lên câu:
- Anh ơi, em buồn đái quá, chờ e lát.
Ôi, bao nhiêu cảm xúc trôi cmn hết rồi...
Hơn 1 năm sau, Tân em ko có liên lạc với thị, nhưng có hôm, xem Blog 360 của thị và những dòng status, Tân em biết thị sắp lấy chồng...
Ôi, khuôn mặt hồn nhiên, đôi mát 1 mí, làn da trắng, đôi chân ngán của tôi.
Suốt mấy ngài, Tân em lẩm bẩm, lẩm bẩm: "Vì một người đi mãi, chắc ko quai trở về...". Ả Tiểu Tiểu, người yêu mới hỏi "A Xâm, ni làm sao thế???"
Chả sao cả.
No comments:
Post a Comment