Tân em đố các bác nhớ được tin nhắn đầu tiên nhận được trong đời là gì đấy? Chắc chẳng ai nhớ được đâu, có thể là 1 cái tin nhắn kích hoạt SIM, cũng có thể là một tin nhắn quảng cáo hay báo cuộc gọi nhỡ gì đó, nhưng Tân em thì nhớ rõ từng chữ trong tin nhắn của mình đấy. Chuyện là thế này…
Vào đầu năm 2006, khi điện thoại còn chưa phổ biến như bây giờ, ông già em có mua con Nokia 6101, số là vì làm ăn nên cũng cần có cái điện thoại để đi đâu cũng nghe được. Con điện thoại này nắp gập hai màn hình nhìn hoành tráng lắm.
Ngày đấy, điện thoại mà có cái camera là oách xà lách lắm, thế là Tân em toàn quay phim hát nhép và chụp ảnh mặt xấu để xem lại, trông buồn cười là, mấy hôm sau còn dùng nó để gọi điện cho mấy con bạn dù suốt ngày gặp chúng nó.
Cái thời gian đó, Tân em đang tán một em cùng trường cấp hai, à mà đếch phải, em đấy tán Tân em mới đúng. Em đấy ngon, da trắng, chân dài, nhiều thằng thèm thèm là, nhưng chả hiểu tạo sao em nó lại thèm Tân em… Kể đến đây thôi các bác ợ, kể tiếp nữa các bác lại bảo em ngu…
Ảnh minh họa thôi các bác ợ, ẻm nó mà đẹp như thế này thì Tân em chắc ko sống được đến ngày nay. hehe
Hai đứa thường xuyên hẹn nhau tối thứ 7 ra quán chat để chơi chát với nhau. Em sợ nó lắm nên nó bảo gì, em cũng phải chiều nó, riêng chuyện gặp mặt với đi chơi với nó thì em ko dám. Nó tán em mấy tháng mà em đếch đổ. Rồi một hôm, ông già em đang uống chè bồm, ăn thịt chó với mấy tay thợ xây thì có một tin nhắn đến. Ông già em mở ra thì thấy một tin nhắn, thấy lạ ông già đọc lên cho mấy tay thợ xây và bà già em xem. Nội dung là:
“Em yêu anh nhiều lắm, anh có biết không?”
Mấy tay thợ xây thì trêu bà già em là ông già em có bồ, ông bà già em thì cứ nghĩ là đứa nào nhầm số… Chỉ có em mới hiểu chuyện gì xảy ra… Thật không ngờ, tin nhắn đầu tiên trong đời em lại có nội dung tình cảm đến như vậy, và càng bất ngờ hơn nữa khi ông già lại là người đọc tin nhắn đầu tiên cho em nghe
)
….
Sau ngày đó, em càng nhận được nhiều tin nhắn mùi mẫn, tình cảm hơn trên Yahoo và không lâu sau thì Tân em cũng dính bả của em nó… Hậu quả còn lưu lại đến tận bây giờ.
No comments:
Post a Comment