Hải Nam Ngày Ấy #2 - Mụ Ba Bét Ta
Thời gian trôi nhanh như nước xả bồn cầu. Trước ngày đi, đội vá săm bằng hữu rủ A Xâm đi bú diệu và cắn thịt ông chó để chia tai, chàng bú mềnh màng, mơ về những ngày thơ mộng sắp tới trong tiếng chửi bậy của đồng bọn xung quanh...
Buổi tối ngày xuất phát, A Tén, bạn thân A Xâm cưỡi con ngựa sắt ghẻ đưa A Xâm ra bến tàu. Con ngựa phi nặng nhọc, chốc chốc lại ré lên đau đớn. Tới Gia Lâm, hai chàng xuống ngựa, lại bú bia ở một tiểu điếm gần trạm xe lửa, giá rẻ rẻ là. Gần đến giờ, A Tén cưỡi ngựa về trước, A Xâm ngồi một mình ngoài trạm.
Ngồi chờ xe lửa, nhìn xung quanh chàng toàn các con buôn, dân phượt, thư sinh, thiếu gia, ái nữ khuê các được phụ mẫu đưa tiễn tận nơi... Còn A Xâm thì lẻ loi đơn độc, tâm trạng A Xâm lo âu thấp thỏm, có đôi phần cô đơn.
Giờ Hợi ba khắc, xe tới, chàng xếp hàng đưa vé và bước lên xe. Điều đầu tiên làm chàng giật mình là bọn nha dịch trên xe lửa toàn bọn Hán gian. Chúng bảo chàng đưa vé rồi đổi lại cho chàng một cái thẻ giường nằm, thân phận vá săm, lần đầu tiên đi xe lửa, A Xâm tìm mãi mới thấy giường của mình...
Nghe nói xe lửa liên vận rất vắng người, không biết ai cùng toa với ta đây, hi vọng sẽ là một tiểu thư xinh đẹp, chàng nghĩ bụng.
Nhưng, mọi chuyện không như mong đợi...
Vừa bước vào toa, A Xâm thấy ngay một mụ già mập mạp, mặt to tướng, chết ta rồi! Chàng vừa nhìn mụ vừa nghĩ.
<< Ắt hẳn mụ già này là dân buôn, nhìn mụ béo ú, khuôn mặt hung tợn, không khéo ta lại bị mụ lừa bán vào thanh lâu. Ôi, phụ thân ơi, con chưa kịp báo đáp công lao nuôi dưỡng phụ thân, giờ lại phải liu lạc xứ người, đời con giữ gìn hai mấy niên trời, giờ lại phải vào kỹ viện làm trai bao sao... Xíu Phang ơi, A Xâm có lỗi với nàng, kiếp sau nhất định ta sẽ trả... >>
Hẳn là mụ bán vé, chính mụ đã hại ta, chính mụ lừa ta vào cùng toa với lũ buôn người này. Ta phải chuồn thôi, nhưng chuồn cách nào khi xung quanh toàn lũ nha dịch Hán gian?
Chưa kịp tương kế tựu kế tẩu thoát thì thằng nha dịch mặt hung tợn đi vào, hắn nói gì với mụ buôn người, mụ ta lại đưa cái gì cho thằng nha dịch ấy. Hai đứa nói bằng tiếng Hán, chắc chúng nó đang bàn với nhau về rổ giá của A Xâm. A Xâm nghĩ vậy.
Thằng nha dịch quay sang chỗ A Xâm nói xì xà xì xồ cái gì "Hu chao" ấy, A Xâm nghe không hiểu, cứ ngẩn tò te. Thấy vậy, mụ béo bảo với A Xâm bằng tiếng Giao Chỉ:
- Đưa hộ chiếu cho hắn!
À, thì ra mụ cũng là người Giao Chỉ, cùng một dòng máu mà lỡ đi theo bọn Hán gian hại người sao? A Xâm vừa cầm cái hộ chiếu trên tay thì thằng nha dịch giật của chàng. Thôi, bây giờ không ai còn biết thân phận của A Xâm nữa, đẹp chai như chàng, phen này bị tú bà kia bắt vào mua vui trong kỹ viện bên Tàu là chắc.
Thằng nha dịch Hán gian nhìn nhìn hộ chiếu rồi trả lại. A Xâm vẫn chưa hiểu gì thì mụ béo hỏi:
- Tiểu đệ người Giao Chỉ à?
A Xâm sợ hãi, nhưng vẫn điềm tĩnh trả lời.
- (對~ 我係越南人!姑姑也是越南人嗎?) - Đúng, ta là người Giao Chỉ。 Cô cô cũng là người Giao Chỉ sao?
- (我是中國人!) - Không, cô cô là người Hán!
- (你為什麼將越南文這麼準?) - Sao cô cô nói tiếng Giao Chỉ tốt vậy?
( Từ sau đoạn này, những câu thoại bằng tiếng Hán, tác giả sẽ viết trong cặp ngoặc " và ") )
Giọng mụ bắt đầu chậm rãi, lơ lớ, khuôn mặt mụ trùng xuống
- Cô là người Giao Chỉ, bị bắt cóc sang Tàu hồi trẻ, giờ quên gần hết Giao Chỉ ngữ rồi.
A Xâm bắt đầu đỡ nghi ngờ mụ... nhìn dưới gầm giường, thấy đống hành lý toàn làn giỏ rách nát, hoa quả, bánh trái quê mùa. Có lẽ A Xâm nhìn nhầm người, rách như mụ sao có thể buôn người được.
Xe lửa bắt đầu rời thành Thăng Long, A Xâm tiếp tục hỏi chuyện mụ.
- "Thế, quê cô cô ở đâu? Quê ở Giao Chỉ và quê ở Tàu ấy"
Mụ cố nhớ, rồi trả lời:
- "Quê Tàu thì ở Nâu Nêm, quê Giao Chỉ thì ta quên rồi."
A Xâm cố hình dung mãi, không biết Nâu Nêm là ở chỗ nào trên địa đồ. Mụ tiếp tục kể, giọng sang sảng và không kém phần quê mùa...
No comments:
Post a Comment