Hải Nam ngày ấy #2 - Mụ Ba Bét Ta (Chap 2)
Mụ vốn là con thứ 5 trong gia đình 7 anh chị em. Đến tuổi cập kê mót lấy chồng, ông bà già gả mụ cho thằng chồng làng bên...
Nhà mụ ở xứ đói nghèo nhất Bắc Ninh, những năm thổ tả, mụ phải vác quang gánh hàng cây số đi chợ. Mệt mệt là...
Rồi đến một ngày, mụ cũng chẳng nhớ ngày nào nữa, vào khoảng năm Côn Thượng Dương, mụ cũng xách làn đi và bị một nhóm người lừa...
Mụ bị đưa đến vùng nông thôn hẻo lánh, nơi người ta nói thứ tiếng lạ hoắc, không người thân, văn hóa xa lạ, bất đồng ngôn ngữ... A Xâm không dám tưởng tượng cuộc sống của mụ nữa.
A Xâm hỏi:
"Sao mụ không ở lại Giao Chỉ luôn mà quay về Tàu làm gì?"
"Cô đã có hai đứa con ở bên Tàu, một đứa đã lấy chồng rồi, đứa kia đang đi học, chúng không chịu cho cô về Giao Chỉ. Ở Giao Chỉ, thằng con trai và họ hàng cũng không muốn cô đi, nhưng cô biết làm sao?"
Mụ khoe tấm ảnh chụp đại gia đình có phụ mẫu, anh chị em và con cháu mụ, đúng là cảm giác đoàn viên hạnh phúc lắm. A Xâm cũng sắp được đoàn viên rồi!!!
A Xâm cứ thế lắng nghe câu chuyện của mụ, bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa lất phất rơi, con bọ ngựa nhỏ cứ đậu mãi trên khung cửa sổ từ thành Thăng Long đến gần biên giới... A Xâm đăm chiêu nhìn, còn mụ thì ngủ lúc nào không biết.
Phải nói mụ là thần thánh chứ không phải là người, mụ vừa nằm ra đã ngủ, mụ ngủ ngáy to khủng khiếp, tiếng ngáy như động cơ Ba Bét Ta của bọn Tiệp... A Xâm không thể nào chợp mắt. Ở Giao Chỉ, Xâm cũng quen một tay ngủ ngái kêu khọt khọt rất to, nhưng tiếng ngáy Giao Chỉ không thể to, giòn và đều bằng tiếng ngáy Tàu được. A Xâm quả quyết.
Lại nói về chiện ngáy, A Xâm có lần đi ngủ trong tửu điếm gì trên Sapa cùng một lão hòa thượng và một tay xích lô, hai gã nằm hai bên, A Xâm nằm giữa. Nửa đêm A Xâm mơ thấy chiến tranh Xô Mỹ, một bên là xe tăng, một bên là máy bay phản lực bắn nhau lia lịa, sáng tỉnh dậy thấy lão hòa thượng và gã xích lô cãi nhao, tay nào cũng đổ tội cho tay kia ngáy to. Rồi hai tay quay sang hỏi A Xâm. A Xâm chẳng nghe thấy tiếng ngái nào, chỉ thấy tiếng máy bay và xe tăng ù hết tai.
Xe lửa đến biên giới Giao Chỉ, A Xâm theo mụ xuống cửa khẩu đóng dấu, những hành khách mắt lờ đờ bước xuống, có bọn Tai lông, bọn Hán Gian, Giao Chỉ, Cao Ly...
Cửa khẩu biên giới Giao Chỉ trông nhỏ bé và khiêm tốn, vài tên lính ra lấy hộ chiếu và đóng dấu, rồi chúng đọc tên từng người một ra nhận. Chúng nói được tiếng Tàu, tiếng Ăng lê cũng...
Nhận hộ chiếu thì có thể lên xe lửa ngay, A Xâm lại theo mụ lên xe. Đúng là có người hướng dẫn vẫn khỏe hơn.
Mụ bảo, đây là lần đầu tiên sau hơn 20 năm mụ về Giao Chỉ, mụ toàn hỏi đường chứ cũng không biết lộ trình thế nào. Chẳng bù cho A Xâm, được Xíu Phang vẽ cho đường đi nước bước, dặn dò cẩn thận, rồi đặt vé trước hàng tuần mà vẫn lơ tơ mơ...
Đang ngồi trên xe lửa nói chiện với mụ thì thằng nha dịch Hán gian lại đến đưa cho tờ giấy vàng vàng bảo điền vào, tất cả những thằng ngoại quốc sang Tàu đều phải điền vào tờ giấy đó. Nội dung bằng tiếng Tàu và tiếng Ăng Lê bao gồm: Mài tên gì, giới tính, ngài sinh, mài đi đâu, làm gì... A Ha, A Xâm đã được làm người NGOẠI QUỐC rồi, oai oai là.
A Xâm đưa tờ giấy cho thằng nha dịch thì thấy phòng bên to tiếng, mấy thằng Cao Ly đang cãi nhao với thằng nha dịch khác. Thằng nha dịch tức quá quát thằng Cao Ly:
Tào: "Mài không có mắt à?"
Cao Ly: "Tao điền vào rồi còn gì"
Tào: "Mày biết tiếng Ăng lê không?"
Cao Ly: "Tao biết tiếng Hán"
Tào: "Biết tiếng Hán mà điền thế này à? Chỗ nài là gì? Visa là gì??"
A ha, thằng Cao Ly đần thối, tưởng dân chúng mài thế nào, hóa ra tiếng Ăng lê cũng hem biết, thua cả thằng vá săm Giao Chỉ, Visa là chân dài chứ còn là gì nữa. hê hê.
Mụ Ba Bét Ta lại mời A Xâm cắn bánh của mụ, cái bánh làm bằng khoai lang với đậu xanh, A Xâm từ chối mãi nhưng mụ cứ mời, ngại quá đành cắn. Thú thực là từ bé đến giờ, A Xâm chưa đớp cái bánh nào khó nuốt như bánh của mụ, vừa rắn, vừa hơi mùi thum thủm, vừa khô... Nuốt mãi mới trôi hết...
Nằm thao thức một lúc, rồi xe lại đến cửa khẩu bên Tàu, vừa sang, A Xâm đã thấy choáng ngợp, đúng là mẫu cuốc có khác, cửa khẩu to đùng, hoành tráng, cửa kính, đèn điện sáng loáng, bảng chỉ dẫn điện tử hiện đại. A Xâm tranh thủ chụp vài kiểu ảnh trước khi bị thằng lính gác quát nạt, tội nghiệp bọn Cao Ly, sang cửa khẩu chụp ảnh lại bị bọn Hán gian quạt cho 1 trận nữa.
Khác với cửa khẩu Giao Chỉ đọc tên từng người đến nhận, ở Tàu sau khi kiểm tra đồ là có thể lên xe ngay, rồi bọn nha dịch sẽ mang hộ chiếu đến tận nơi. A Xâm lên xe thì buồn đái vô cùng. Cũng tại mụ Ba Bét Ta đưa cái bánh quái quỷ kia cho Xâm làm A Xâm phải uống cả lít nước, cửa phòng vệ sinh thì đóng kín, A Xâm chờ mãi, chờ mãi, đạp cửa, gọi cửa mà không thấy tên khốn nào mở, hỏi thằng nha dịch thì nó bảo khi nào xe chạy thì mới mở, ối, phải chờ dài... cổ.
Suýt đái ra quần thì cuối cùng xe đã chạy... Hề hề, thật là không gì thoải mái bằng.. đi đái kịp thời...
No comments:
Post a Comment